Chàm bìu là bệnh ngoài da phổ biến nhất ở bìu. Đây là phản ứng dị ứng và là bệnh ngoài da phổ biến ở cơ quan sinh dục nam. Đây không phải là bệnh lây truyền qua đường tình dục. Bệnh thường được gọi là “gió cẩm tú cầu” và “vết loét rò rỉ tế bào”. Bệnh rất dai dẳng. Bệnh nhân thường bị đau hoặc nhiễm trùng thứ phát do gãi và kích thích không phù hợp.
Bệnh này được chia thành loại cấp tính và mãn tính, có liên quan chặt chẽ đến nghề nghiệp và môi trường sống của mọi người. Ví dụ, những người làm việc trong mỏ than, đường hầm và những nơi ẩm ướt khác trong thời gian dài và những người sống trong khu vực hoặc phòng ẩm ướt trong thời gian dài dễ mắc bệnh này. Một số người cũng tin rằng sự xuất hiện của căn bệnh này có liên quan đến các yếu tố di truyền, rửa bằng nước nóng và tính khí cáu kỉnh. Bệnh này ngứa dữ dội và tái phát.
Nguyên nhân gây ra bệnh chàm bìu phức tạp hơn, có cả yếu tố bên trong và bên ngoài. Những người có cơ địa dị ứng, người bị căng thẳng thần kinh kéo dài, người có tâm trạng thất thường dễ mắc bệnh này; ngoài ra, những người mắc một số bệnh như bệnh tiêu hóa mãn tính, rối loạn tiêu hóa, rối loạn nội tiết, rối loạn chuyển hóa cũng dễ mắc bệnh này dưới tác động của các yếu tố bên ngoài. Các yếu tố bên ngoài bao gồm: ① Môi trường sống và làm việc ẩm ướt, độ ẩm không khí tương đối cao; ② Kích thích bên ngoài, nóng hoặc lạnh, đổ mồ hôi nhiều, gãi nhiều, v.v.; ③ Quần lót chật, hoặc ma sát với vật lạ, mặc quần lót sợi hóa học có thể gây ra bệnh chàm bìu.
Triệu chứng chính của bệnh chàm bìu cấp tính là ngứa. Bệnh nhân thường phát hiện ra bệnh này do ngứa bìu. Khi bệnh tiến triển, tình trạng ngứa ngày càng nặng hơn, gãi không hết ngứa. Trong những trường hợp nghiêm trọng, tình trạng này ảnh hưởng đến giấc ngủ và công việc. Các triệu chứng phát ban bao gồm:
(1) Sẩn nhỏ, mụn rộp và mụn nước nhỏ. Có thể thấy các sẩn hoặc mụn nước nhỏ phân bố dày đặc ở bìu, có đáy đỏ.
(2) Bề mặt xuất tiết và xói mòn. Việc gãi do ngứa sẽ khiến các sẩn, mụn nước, mụn nước và các tổn thương da khác bị trầy xước, và dịch tiết sẽ tiếp tục rỉ ra, thường làm ướt quần lót và tạo thành bề mặt xói mòn.
Ngoài ra, rửa bằng nước xà phòng và gãi có thể làm trầm trọng thêm các tổn thương da. Uống rượu, mất ngủ và căng thẳng cũng có thể làm trầm trọng thêm các tổn thương da.
Chàm bìu mãn tính, do gãi liên tục và kéo dài, khiến da bìu khô và dày, có nếp nhăn sâu và da quả óc chó. Thường có vảy và vảy mỏng, sắc tố da sẫm màu hơn. Cũng có trường hợp gãi gây giảm sắc tố. Thường ngứa dữ dội và không thể ngủ được. Do khó điều trị và không lành nhiều lần, da bìu có thể biểu hiện các thay đổi giống như khối u da.
Chẩn đoán bệnh chàm bìu không khó. Theo đặc điểm của các tổn thương da và ngứa dữ dội, nhìn chung có thể chẩn đoán được. Đôi khi cần phân biệt với viêm da thần kinh bìu, ngứa bìu do thiếu riboflavin và ung thư biểu mô chàm ngoài vú.
(1) Viêm da thần kinh bìu: Có thể thấy các sẩn phẳng thành từng mảng và trong trường hợp nghiêm trọng, chúng có thể bao phủ toàn bộ bìu. Đặc điểm của nó là mặc dù ngứa nhưng không có dịch tiết và da dày lên theo thời gian, biểu hiện theo kiểu hình storiform.
(2) Ngứa bìu do thiếu riboflavin: Quá trình của bệnh thường ngắn và thường không có phì đại da rõ ràng. Riboflavin uống có thể có hiệu quả trong thời gian ngắn. Bệnh thường đi kèm với viêm lưỡi hoặc viêm khóe miệng.
(3) Ung thư biểu mô chàm ngoài vú: Bệnh này còn được gọi là bệnh Paget. Nó trông giống như bệnh chàm, nhưng nếu bạn quan sát kỹ, các tổn thương trên da là các mảng đỏ có ranh giới rõ ràng, vảy tiết dịch và vảy sừng hóa trên bề mặt, dần dần lan rộng và thậm chí loét. Cần phải kiểm tra mô bệnh học để xác nhận chẩn đoán.
Vì chàm bìu liên quan đến dị ứng như chàm ở các bộ phận khác của cơ thể, nên các loại thuốc dùng để điều trị dị ứng có thể được sử dụng để điều trị chàm bìu. Ví dụ, một số loại thuốc kháng histamin thường được sử dụng bao gồm cyproheptadine 2mg, 3 lần một ngày; chlorpheniramine 4mg, 3 lần một ngày; chlorpheniramine 25mg, 3 lần một ngày; astemizole 10mg, 1 lần một ngày. Thuốc bôi tại chỗ chủ yếu là thuốc mỡ corticosteroid, chẳng hạn như thuốc mỡ triamcinolone, thuốc mỡ Fule và thuốc mỡ Eudragit.
Điều trị chàm bìu bằng Đông y
Nguyên tắc cơ bản của Đông y là biện chứng luận trị – kê thuốc theo từng chứng. Chàm bìu thường được chia hai thể chính: Thể thấp nhiệt hạ chú (tương ứng chàm bìu cấp) và thể âm hư huyết táo (tương ứng chàm bìu mạn).
1/ Thể thấp nhiệt hạ chú
Triệu chứng: bìu nổi mụn nước và sẩn bằng hạt kê, da nóng rát; gãi chảy dịch nhiều, trợt loét đóng mài, làm ướt quần lót; lưỡi đỏ, rêu vàng nhớt; mạch huyền hoạt.
Cơ chế: tà khí thấp nhiệt theo kinh đi xuống vùng âm hộ.
Nguyên tắc trị: thanh nhiệt trừ thấp.
Bài thuốc: Long đởm tả can thang gia giảm: Long đởm thảo 10 g, hoàng cầm 10 g, sài hồ 10 g, xích thược 10 g, sơn chi 10 g, khổ sâm 10 g, trạch tả 10 g, mộc thông 10 g, địa phu tử 20 g, cam thảo sinh 6 g
→ Sắc uống 1 thang mỗi ngày.
2/ Thể âm hư huyết táo
Triệu chứng: Da bìu dày nhăn, rãnh sâu; gãi chảy máu dịch; ngứa dữ dội về đêm; lưỡi đỏ ít rêu; mạch tế hoạt.
Cơ chế: Thấp nhiệt kéo dài làm tổn thương âm dịch, gây âm hư huyết táo.
Nguyên tắc trị: tư âm dưỡng huyết, nhuận táo.
Bài thuốc: Đương quy ẩm tử gia giảm: Đương quy 10 g, thục địa 20 g, bạch thược 10 g, xuyên khung 10 g, huyền sâm 10 g, kinh giới 10 g, phòng phong 10 g, bạch tiễn bì 30 g, bạch tật lê 10 g, cam thảo sinh 6 g
→ Sắc uống 1 thang mỗi ngày.
Lưu ý: liều lượng có thể điều chỉnh theo từng bệnh nhân; nên phối hợp vệ sinh, kiêng rượu bia, đồ cay nóng để đạt hiệu quả tối ưu.
Chàm bìu là căn bệnh dai dẳng khó chữa, nên rất cần phòng ngừa. Để phòng ngừa cần đạt được những điểm sau.
(1) Quần lót nên rộng rãi, thoải mái, tốt nhất là quần lót cotton nguyên chất, không nên mặc quần lót bó sát. Thay quần lót kịp thời, đặc biệt là sau khi vận động, vệ sinh và thay quần lót kịp thời. (2) Về chế độ ăn uống, ăn nhiều rau xanh, hoa quả tươi, không ăn hoặc ăn ít đồ tanh, cay. (3) Khi bị ngứa bìu, cần tích cực điều trị, không được gãi hoặc bỏng quá mức, đặc biệt không được dùng nước xà phòng để bỏng.
Tham khảo:
Bệnh này xảy ra đối xứng, thường ảnh hưởng đến toàn bộ bìu, vùng bị ảnh hưởng ngứa dữ dội, quá trình bệnh kéo dài, tái phát, điều trị nhiều lần không khỏi. Ở giai đoạn cấp tính, có thể có sẩn, mụn nước, mụn mủ, xói mòn, tiết dịch, đóng vảy và các thay đổi khác. Ở giai đoạn mãn tính, rãnh da sâu hơn, da dày lên, da bìu thô ráp như da thuộc, dân gian gọi là “gió cẩm tú cầu”. Nếu chậm trễ hoặc không điều trị đúng cách, giai đoạn cấp tính và giai đoạn mãn tính có thể thay đổi lẫn nhau và kéo dài trong nhiều năm.
Cần lưu ý rằng một khi bìu bị ngứa, tiết dịch, đóng vảy và dày lên, và không khỏi sau một thời gian dài, thì nên coi là do bệnh này gây ra.
Vì bệnh này không phải là bệnh hắc lào nên không thể điều trị như bệnh hắc lào. Bệnh này kiêng nhất là gãi, chà xát, chà xát, bỏng, v.v. Nước nóng, xà phòng, nước muối, nước kiềm, v.v. không thích hợp để sử dụng. Cũng không thích hợp để sử dụng iốt, thuốc hắc lào, tỏi và các chất gây kích ứng khác. Chỉ cần bạn có thể đảm bảo rằng mình không gãi hoặc gây kích ứng da, nhiều bệnh nhân có thể nhanh chóng khỏe lại. Bệnh này liên quan đến cảm xúc. Giữ tâm trạng tốt, nghỉ ngơi đầy đủ và tự tin vào chiến thắng của bệnh cũng là những mắt xích quan trọng. Về chế độ ăn uống, bạn nên tránh các loại thực phẩm cay, chẳng hạn như hành tây, gừng, tỏi, v.v. Điều trị bằng thuốc: chườm lạnh là phương pháp điều trị chính trong giai đoạn cấp tính. Bạn có thể dùng khoảng 3000 ml nước sạch mỗi lần không cần thêm bất kỳ loại thuốc nào, hoặc thêm 3 gam phèn chua. Hoặc dùng dung dịch phellodendron 10% hoặc 30 gam bồ công anh và 15 gam cúc dại đun sôi thuốc sắc và đợi nguội mới đắp gạc ướt. Nếu bị nhiễm trùng, thêm 1 gam chlorhexidine hoặc 0,1 gam thuốc tím và hòa tan trong 3000 ml nước sạch. Những phương pháp này rất hiệu quả đối với tình trạng ngứa bìu và tiết dịch.
Phương pháp điều trị truyền thống ở giai đoạn mãn tính có thể áp dụng thuốc mỡ Qingdai hoặc thuốc mỡ Pi Ku. Phương pháp điều trị bằng cách đun nóng và nướng sẽ tốt hơn. Cũng có thể sử dụng phương pháp xông hơi hoặc tắm thuốc sắc Kushen. Phương pháp điều trị bằng thuốc Tây chủ yếu dựa trên việc sử dụng thuốc mỡ prednisone bên ngoài. Tuân thủ thuốc ít nhất 1 đến 2 tháng. Bôi thuốc vào vùng bị ảnh hưởng một lần vào buổi sáng và buổi tối. Không cần băng bó. Càng mỏng càng tốt. Không cần phải loại bỏ thuốc trước đó trước khi bôi thuốc tiếp theo. Thuốc mỡ kháng khuẩn có thể được bôi vào bệnh chàm bị nhiễm trùng. Đối với bệnh chàm bìu dày, có thể bôi thuốc mỡ hắc ín, chẳng hạn như thuốc mỡ hắc ín than 5%, thuốc mỡ dầu thông 5%, thuốc mỡ dầu đậu nành 5%, v.v.
Bệnh chàm bìu www.sosaids.org
Bệnh chàm là phản ứng dị ứng do nhiều yếu tố bên trong và bên ngoài gây ra. Bệnh có nhiều dạng khác nhau và dễ bị tiết dịch và tái phát các bệnh ngoài da ngứa dữ dội. Khi xảy ra ở bìu, bệnh được gọi là bệnh chàm bìu. Bệnh này nghiêm trọng, ngứa và tái phát. Đây là một căn bệnh phổ biến ở nam giới trưởng thành; bệnh này được chia thành cấp tính và mãn tính, trong đó bệnh chàm bìu mãn tính phổ biến hơn; căn bệnh này liên quan chặt chẽ đến nghề nghiệp mà chúng ta đang làm và môi trường chúng ta đang sống. Ví dụ, những người làm việc trong các mỏ than, đường hầm và những nơi ẩm ướt khác trong thời gian dài và những người sống trong các khu vực và phòng ẩm ướt trong thời gian dài đều dễ mắc bệnh này.
【Nguyên nhân】
Nguyên nhân gây ra bệnh chàm bìu rất phức tạp, thường là kết quả của sự tương tác của nhiều yếu tố bên trong và bên ngoài. Có nhiều yếu tố gây ra và làm trầm trọng thêm. Những người có cơ địa dị ứng (điều này cũng liên quan đến di truyền và có thể thay đổi theo tuổi tác và môi trường), căng thẳng tinh thần kéo dài và những người có tâm trạng thất thường (như lo lắng, căng thẳng, kích động về mặt cảm xúc, mất ngủ, mệt mỏi, v.v.) dễ mắc bệnh này. Ngoài ra, những người mắc các bệnh mãn tính về hệ tiêu hóa, rối loạn chức năng tiêu hóa, rối loạn nội tiết, rối loạn chuyển hóa, tổn thương nhiễm trùng, v.v. cũng dễ mắc bệnh này dưới tác động của các yếu tố bên ngoài. Có nhiều yếu tố bên ngoài, chẳng hạn như môi trường sống và làm việc ẩm ướt, độ ẩm không khí cao, nóng hoặc lạnh và khô, đổ mồ hôi, gãi và các kích thích bên ngoài khác; đồ lót chật, sử dụng mỹ phẩm, xà phòng hoặc vật lạ, ma sát, bao gồm một số đồ lót bằng sợi hóa học, lông động vật, thuốc nhuộm có thể gây ra bệnh chàm bìu; một số loại thực phẩm (cá, tôm, trứng, v.v.) cũng có thể gây ra hoặc làm trầm trọng thêm bệnh chàm.
[Điểm tự chẩn đoán]
Eczema bìu cấp tính
1 Triệu chứng chính
(1) Ngứa: Bệnh nhân thường phát hiện ra bệnh này do ngứa bìu. Khi bệnh tiến triển, ngứa dần trở nên nghiêm trọng hơn và không thể giảm bằng cách gãi. Trong những trường hợp nghiêm trọng, nó có thể ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống.
(2) Sẩn nhỏ, mụn rộp hoặc mụn nước nhỏ: Lúc đầu, đó là ban đỏ phù nề, sau đó xuất hiện các sẩn, mụn nước hoặc mụn nước nhỏ phân bố dày đặc trên bìu, có đáy đỏ.
(3) Bề mặt xuất tiết và xói mòn: Do ngứa và gãi, các sẩn, mụn nước hoặc mụn nước nhỏ bị trầy xước và dịch huyết thanh liên tục rỉ ra, thường thấm ướt quần lót. Sau đó, xuất hiện xói mòn, dịch tiết và đóng vảy. Trung tâm của phát ban hợp nhất thành một mảnh và có các sẩn nhỏ có ranh giới không rõ ràng nằm rải rác xung quanh, phân bố theo hình vệ tinh.
2 Triệu chứng liên quan
Rửa xà phòng tại chỗ, rửa bằng nước nóng và gãi sẽ làm trầm trọng thêm tổn thương da; uống rượu cũng có tác dụng phụ.
Chàm bìu mãn tính
1 Triệu chứng chính
Theo thời gian, da bìu tại chỗ trở nên khô, thô ráp và dày lên, có nếp nhăn sâu như da quả óc chó, thường có lớp vảy mỏng và vảy, chỉ có một lượng nhỏ sẩn, mụn nước nhỏ và xói mòn, sắc tố da sâu hơn và một số người mất sắc tố do gãi; ngứa dữ dội và kịch phát, và trở nên tồi tệ hơn khi trời nóng hoặc vào ban đêm.
2 Triệu chứng liên quan
Quá trình của bệnh không chắc chắn, dễ tái phát và không lành trong thời gian dài. Có thể thấy bìu với những thay đổi giống như phù voi.
3 Chẩn đoán phân biệt
(1) Viêm da thần kinh bìu: có thể thấy các sẩn phẳng liên tục và trong trường hợp nghiêm trọng, chúng xuất hiện khắp bìu. Mặc dù ngứa nhưng không có dịch tiết. Theo thời gian, da trở nên dày hơn, giống như các đường kẻ.
(2) Ngứa bìu do thiếu riboflavin: Quá trình bệnh ngắn, không có hiện tượng da dày lên rõ rệt, thường kèm theo viêm lưỡi. Có thể uống riboflavin trong thời gian ngắn để chữa khỏi.
(3) Ung thư biểu mô dạng chàm ngoài vú: Biểu hiện tương tự như bệnh chàm. Quan sát kỹ sẽ thấy tổn thương da là các mảng đỏ có ranh giới rõ ràng, có vảy tiết dịch và bong tróc sừng hóa trên bề mặt, các trường hợp nặng dần lan rộng và loét. Có thể sinh thiết để xét nghiệm mô học để xác nhận chẩn đoán.
[Tự bảo vệ]
1 Kiêng kỵ trong chế độ ăn: Ăn nhiều rau và trái cây, tránh thức ăn cay, tanh và các thức ăn gây kích ứng khác, cấm uống rượu, không ăn hoặc ăn ít thịt gà, vịt, bò, cừu.
2 Mặc quần lót cotton rộng rãi, không quá chật.
3 Không gãi tùy ý, rửa bằng xà phòng và nước nóng.
4 Căng thẳng tinh thần dễ làm tình trạng bệnh trầm trọng hơn và vùng bị ảnh hưởng khó lành. Kiểm soát cảm xúc của bản thân là điều tốt.
Ly Trường Xuân dịch